• Chúc các bạn có những phút giây ngập tràn xúc cảm trên TruyenAudio.Org
Đừng khóc ở Rome

Đừng khóc ở Rome

Đừng khóc ở Rome

Anh đã hát cho em bài hát này, giờ em hát cho riêng anh, không phải để từ giã mà để giữ chặt anh lại, mãi mãi...

Chưa sống nếu chưa yêu ở Rome

11h30.

- Anh à, mở cửa mở cửa…

Hải Nam ngái ngủ nặng nề kéo cánh cửa gỗ bóng loáng dưới ánh đèn đêm, mở tròn mắt hỏi Hạ Vy:

- Gì thế, mà sao… Trời ơi, đêm thế này em còn lang thang ở đây?

- Có người gửi cho anh món quà này.

Cô chớp chớp đôi mắt vui sướng hí hửng đưa cho anh món quà gói kĩ với cái nơ hồng hồng xinh xinh.

- Dành cho ai vậy?

- Cho anh.

- Của ai gửi vậy?

- Của em.

- Thôi em về, trước 12h, như lời hứa nhé!

- Từ từ, chờ anh mặc lại cái áo, anh đưa về…

Món quà mà cả buổi chiều lang thang qua các góc phố Hạ Vy mới chọn được. Cắm headphone, leo lên chú ngựa sắt rồi vừa nhún nhảy lắc lư cái đầu theo điệu nhạc, vừa chú ý để phanh kít lại trước bất cứ món đồ trong tủ kính mà cô thấy ổn. Cuối cùng, cô lao vào và chọn cái đồng hồ cát ấy. Lúc cô ôm nó ra quầy tính tiền, cái iPhone đang gào lên: "Tu dirás que estoy loco, loco, loco, loco, pensarás que estoy loco, loco de atar, y es verdad que estoy loco, loco, loco loco, loco por poderte besar" (Bạn nghĩ rằng tôi điên, tôi mất trí… Đúng, đúng là tôi điên thật đấy, tôi mất trí thật đấy. Nghĩ về bạn làm tôi như thế đấy!). Bài hát làm Hạ Vy tự hỏi xem mình có “điên” thật không nữa. Tính cách không ổn định, ngỗ ngược, mái tóc tém, làm bất cứ điều gì mình thích và thỉnh thoảng giấu mình vào góc công viên khóc một lúc như mưa như gió… Cô yêu những ngoại lệ!

Và Hải Nam cũng không phải là điều gì khác, anh là ngoại lệ của cô. Ở thành phố xinh đẹp này kiếm được một người có cùng dòng máu Việt thật khó. Và cô đã “kiếm” được anh trên một metro. Lần ấy, cô lên tàu sang Pháp chơi. Cô ngồi đối diện anh, anh đeo ba lô trước ngực, khẽ nhẩm hát theo headphone, đầu lắc lư theo điệu nhạc. Thật bất lịch sự, cô nhìn anh chằm chằm, trong đầu miên man suy nghĩ thắc mắc xem anh là người Trung hay Hàn Quốc… Mũi cao, mái tóc gợn sóng, cặp kính dày cộm… Cô sực tỉnh khi nhận thấy ánh mắt ngạc nhiên của anh chàng mà cô đã kết luận là người Trung Quốc kia. Không hiểu sao cô không thể quay đi tránh mà nhìn vẫn thẳng vào ánh mắt anh trong khi tim bỗng tăng nhịp đập một cách rộn rã, máu chảy rần rật trong huyết quản vì sợ, nỗi sợ chẳng hiểu từ ngóc ngách nào lan đến khiến cô cắn chặt răng… Bến cuối, cô líu díu bước xuống, dằn vặt mình về việc làm ngu ngốc vừa rồi. Có những khoảnh khắc ta chẳng thể hiểu nổi và càng không thể lý giải.

Vài giờ sau Hạ Vy điếng người nhận ra ví tiền của mình đã không cánh mà bay. Không tiền, không điện thoại, không người quen, cô lặng lẽ ngồi xuống cho nước mắt chảy ào ào ra như suối, cứ khóc đã nhé, tìm cách sau, được không? Cảm giác như cách đây 18 năm, cô bị mẹ bỏ rơi tại một ga tàu hỏa. Chỉ khác là cô không gào khóc nữa, chỉ im lặng, nấc lên những tiếng nhỏ…

- Cho anh giúp em được không, cô bé soi gương bằng mắt kính? - Anh chàng mà cô ngỡ là người Trung Quốc ngồi xuống trước mặt cô.

- Ơ… Anh biết nói tiếng Việt à? - Cô gạt nước mắt, ngạc nhiên hỏi.

- Anh là người Việt... biết nói tiếng Việt mà! - Hải Nam nháy mắt rồi đứng lên đi đâu đó một lúc, bỏ cô ngồi lại một mình. Nước mắt cô càng tuôn ra vì không thể hiểu được mọi chuyện vừa xảy ra.

"Người như bình minh rực sáng giữa bóng đêm vô tận

Những ngày ta lang thang trong cơn mê

Thoáng đâu đây một chút hương em hay hình bóng em

Dìu dắt ta miên man trong miền kí ức khi ta bên nhau

Và sẽ mãi trong tim hình bóng không phôi pha dù tháng năm trôi…"

Giai điệu Kết thúc (To kill a love) của White noize bất chợt vang lên bằng một giọng nam đầy nội lực với tiếng đàn ghi ta cuốn hút. Cô điếng người nhận ra anh đang ôm đàn ghita hát say mê với chiếc mũ đặt trước mặt. Vòng tròn quanh anh mỗi lúc một dày hơn đến nỗi cô phải gạt nước mắt và tiến lại. Len lỏi giữa bao nhiêu cái đầu vàng chóe, những thân hình to lớn, cô mới nhìn được anh. Bài hát rock ngọt ngào cô vẫn nghe giờ đầy đam mê và say đắm qua giọng hát, cái nhìn của anh, đôi tay của anh, đôi. Cô chỉ còn biết đứng lặng im khi chiếc mũ của anh dần đầy ắp những đồng xu.

Màn biểu diễn kết thúc, đám đông biến mất. Anh tiến lại gần cô:

- 20 EUR cho em quay lại Roma nhé, cô bé! 1 EUR cho việc làm từ thiện.

- Em…

- Em cũng thấy anh đã kiếm chúng thế nào rồi mà, đừng từ chối, giờ thì lau nước mắt và đi nào, tiến lên!

Anh học một trường kiến trúc cách chỗ cô nửa tiếng đi tàu điện ngầm. Quen với cô, anh quen luôn với việc phải lang thang khi tuyết rơi lạnh buốt, quen với việc 6h sáng cô lôi anh ra khỏi chăn ấm để đi chụp ảnh với loài hoa tím ngắt như những bông bằng lăng mà chẳng ai biết tên. Quen với cô, anh quen với những lần cô bất chợt khóc trước những ga tàu điện ngầm vì quá khứ chợt nhen nhóm thiêu lửa trong tim…

- Em điên, anh nhỉ!

Cầm cốc cappuccino anh pha cho, cô lên tiếng.

- Đó là tất cả những gì về em sao?

- Không, đó là điều cơ bản nhất!

- Cuộc sống là một bức tranh ghép đầy màu sắc. Cách em sống, cách em nghĩ, sở thích, đam mê của em là một mảnh ghép của bức tranh ấy. Có “sự điên rồ” của em, cuộc sống trở nên náo nhiệt và thú vị hơn cho cả em, cho cả những người xung quanh.

- Có những mảnh ghép không hoàn hảo, xù xì và xấu xí đáng ghét.

Cô dằn mạnh cốc café xuống bàn làm nước bắn ra tung tóe. Anh im lặng rồi như hiểu ra, chỉ lẳng lặng lấy khăn lau những giọt nước trên tay cô và nói:

- Học cách tha thứ, được không em?

Hạ Vy không trả lời, khẽ giằng lấy khăn và lau sạch bàn. Có những lỗi lầm không nên được tha thứ.

Hạ Vy bước vào nhà trong sự hồ hởi của Hải Nam. Anh khoe nhiều lắm về những món quà mẹ mang sang. Cô bước vào căn bếp đang ngập mùi nem rán thơm phức, cười một cái thật tươi:

- Dạ, cháu chào bác ạ!

Người đàn bà quay lại, cô điếng người, cả thế giới như chao đảo… Người đang đứng trước mặt cô chính là người trong ảnh!

Cô lao ra đường mặc cho bà ta gào khóc van xin cô lắng nghe. Thế giới thêm một lần nữa sụp đổ, tan nát dưới những bánh tàu nghiến xình xịch vào đường ray, nghiến xình xịch vào đầu, vào trái tim cô. Tại sao lại là bà ấy, tại sao lại là Hải Nam, tại sao... lại là cô?

Tha thứ không cần phải học

Hạ Vy chuyển chỗ ở, không đi lại những con đường cũ, đến lớp cũng cẩn thận hơn.Cô sợ gặp lại Hải nam cô sẽ không biết phải làm sao, càng không muốn liên lạc gì với người ấy nữa. Cô mail cho mẹ, xin cho cô một tháng yên ổn, không internet, không liên lạc… Cô sẽ ổn, sáng đến lớp học, chiều lên thư viện rồi về nhà mới vùi đầu vào tài liệu PR, ngành cô yêu thích và đam mê… Thỉnh thoảng, cô nhận ra mình đang dựng xe trước cổng nhà anh rồi lại vội vã đội lại mũ và rời xa con đường đó. Thỉnh thoảng cô thấy mình đang mua một món quà nhỏ nhỏ hay hì hục cắt một tấm bưu thiếp cho anh… Tình yêu mà, không thể nói hết là hết. Một cái urgo chỉ làm cho trái tim thêm gồ ghề, yêu một người khác ngay là không thể, chỉ có thời gian mới là liều thuốc chữa lành cả những căn bệnh quái ác nhất trong tim. Cô hiện thời không tin vào điều đó, nhưng biết đâu đấy, tương lai cô lại quên anh…

Kết thúc một tháng, cô check mail. 31 cái của mẹ, 25 của bạn bè và chẳng có cái nào của Hải Nam. Những dòng hỏi thăm sức khỏe, học hành, tình hình rồi cũng qua. “Vy con! Mẹ con mới sang nhà và nhờ con giúp đỡ. Không chỉ con biến mất, Hải nam cũng vậy. Nó đổi nhà, cắt liên lạc với mọi người và biến mất.”

Biến mất? Cô mặc vội vã quần áo, leo lên xe và tìm kiếm. Điên rồ thật, nhưng cảm giác mất mát hiện lên trong trái tim cô, chảy ào ào qua đầu như cơn lũ quét. Cô lo sợ, không biết anh sống ra sao, anh đang làm gì, ở đâu.Một tháng qua, cô một mình nhưng không hề cảm thấy nó. Chỉ bây giờ, khi anh trở thành những hạt cát khẽ trôi qua kẽ tay, cô mới giật mình, vội vã khép chặt tay lại. Cô lang thang 2 ngày ở các bến tàu xe, chờ anh cả buổi ở cổng trường. Cô biết anh trốn! Cũng như cô, có một lần nhác thấy (hoặc tự huyễn hoặc mình) là cô thấy anh đi kiếm cô ở sân trường, cô cũng đã đi sân sau… Bỗng thấy nhen lên cảm giác nhức nhối như chính mình đã phản bội mình.

Cô không thể tìm được anh nếu như anh đã muốn như thế.Tại sao anh phải làm thế?Nếu như có ai phải thất vọng về mẹ thì phải là cô chứ.Anh đã thất vọng đến thế à?Phải chăng anh buồn vì cách cư xử của người đàn bà ấy với cô? Cô ngồi lặng thinh giữa sân trường anh… Cảm giác thất bại tràn ngập! Rồi bỗng có một thứ gì đó chạy dọc qua, cô điện về nhà, xin số máy của mẹ Hải Nam…

Cô lục tung tủ quần áo của mình lên, cuối cùng cũng tìm được một bộ đồ ăn ý. Jean rách, áo khoác nâu hầm hố với cái mũ lưỡi trai đầy nghịch ngợm. Một con nhỏ ngổ ngáo hiện ra nhìn cô chằm chằm trong gương, trong đôi mắt nó có hình ảnh của Hải nam, người nó yêu và quyết không thể để anh đi, chỉ vì sự cứng đầu của nó. Giờ nó mới hiểu rằng khi không thể làm gì đó thì người ta đã đủ đau khổ lắm rồi, đừng bao giờ xoáy vào đó để làm tổn thương họ và lấy lý do cho sự ương ngạnh của mình.

 Đêm nhạc sinh viên quốc tế đầy ánh đèn nhấp nháy, sự nhộn nhịp trong trật tự của sinh viên.Cô đứng sau cánh gà, chỉ lẩm nhẩm một câu duy nhất như thần chú, chả phải mẹ bảo mình cứ nhắc đi nhắc lại điều gì thì điều đó sẽ thành hiện thực ư? “Anh ở đây anh nhé, anh ở đây anh nhé…

Cô ngồi thu chân lại, tự dưng thấy lạnh buốt vì lo lắng, cảm giác như bước vào phòng thi đại học, run rẩy và lo sợ. Liệu cô có làm được không?Cuối cùng MC cũng nói gì đó như tên Hạ Vy, cô bước ra trong sự cổ vũ nhiệt tình và những giai điệu đầu tiên của bài hát vang lên.Cô đứng sững trên sân khấu trong vài giây để tìm anh ở phía dưới.Nhưng không thể. Tiếng xì xào bắt đầu vang lên, những ánh mắt thắc mắc, ban nhạc im bặt. Cô cầm mic:

Em biết anh đang ở đây, anh đang nhìn em, nhìn con bé ngốc nghếch của anh trong bộ đồ hầm hố này. Anh không phải làm thế mà, không phải biến mất như thế mà.Em biết mình biến mất là sai rồi. Đôi khi, chỉ một lần mở lòng ra là trái tim lại tràn ngập yêu thương. Anh đã hát cho em bài hát này, giờ em hát cho riêng anh, không phải để từ giã mà để giữ chặt anh lại, mãi mãi.Em yêu anh. Và em đang giữ một lý do để có thể nói rằng Ti amo…”

Cô gào lên “Ti amo” và ra hiệu cho ban nhạc bắt đầu lại từ đầu:

Hạ Vy hát hết trái tim mình, nhảy theo điệu rock cực chuẩn của ban nhạc. Cô hát không hay, tràng vỗ tay có lẽ cho ban nhạc. Hết bài hát, tóc bết lại vì mồ hôi, chân tay rã rời, cô đứng lặng chờ anh.

Một phút…

Hai phút…

Ba phút…

Từng tích tắc trôi qua nó như cảm nhận được trái tim mình đang đập rộn rã. Sự nhộn nhịp giờ không còn hiện diện, chỉ có những khoảnh khắc im lặng của một người chờ người mình yêu…

Hạ Vy lặng lẽ bước trên con đường dài về nhà, bằng linh cảm, cô biết anh ở đó, ở đêm nhạc. Nhưng anh không yêu cô, anh không muốn gặp cô, thế là hết.

- Em giữ bí mật gì để có thể nói Ti amo?

Cô lặng thinh, giọng anh như sáp nến đổ đầy suy nghĩ của cô, đông cứng hành động của cô, cô chỉ còn biết ngẩng lên, nhìn người con trai đứng trước mặt.Anh gầy đi và đen đi nhiều. Cô khóc:

- Vậy mà em nghĩ anh không bao giờ muốn gặp em nữa. Anh à, có phải vì anh buồn vì những gì mẹ đã làm nên anh mới như vậy không?

- …

- Tha thứ là điều dễ nhất mà chúng ta không nghĩ là mình làm được. Chỉ cần mở lòng ra thôi đúng không, vậy thì anh hãy là chính anh đi, là người đã khuyên em học cách tha thứ.

- Đó chỉ là một phần, từ khoảnh khắc hai người gặp nhau, anh đã biết anh sẽ không thể nói với em những gì anh cất giấu bấy lâu nay. Anh biết anh sẽ phải xa em mãi mãi…Anh sợ không thể làm được điều đó, dù có cố thế nào đi nữa…Anh…anh phải đi đây!

Hải Nam quay lưng bước đi. Cô đứng lặng yên, choáng váng, rồi gào lên:

- Anh chỉ là con nuôi thôi!

Cái bóng cao gầy đứng sựng lại.

- Em đã gọi điện cho mẹ anh, mẹ ruột em, vì em thấy lạ rằng anh hơn tuổi em. Điều đó là không thể.Mẹ em đã đi khắp nơi tìm dấu tích của em mà không được. Bà đã thấy anh ở một bến xe, đói rách, ướt nhép vì mưa. Không cầm lòng nổi, bà đã nuôi anh với hết tình cảm như mẹ của em bây giờ, hi vọng cuộc sống của em cũng thế.

- Em nhầm rồi, anh không phải là đứa con nuôi. Anh được sinh ra trong căn nhà ấy, lớn lên ở đấy.

Hải Nam phản đối.

- Anh có nhớ một lần anh thức dậy trong bệnh viện với cái chân băng bó và không nhớ gì không? Một vụ tai nạn khi anh đá bóng ngoài phố. Đó là lý do anh không biết và mẹ cũng không cho anh biết. Vì một đứa trẻ bị bỏ rơi thì không có gì đáng tự hào.Mẹ đã làm hết những gì có thể. Tha thứ thì không phải học, nó ở đây, trong trái tim mỗi người, chúng ta chỉ cần mở nó ra thôi…

Hạ Vy chỉ vào nơi trái tim đang đập mãnh mẽ của cô. Nức nở vì những cảm xúc trái ngược.Cô cũng không nghĩ là mình sẽ nói như thế, cô không nghĩ là sẽ tha thứ như thế.Nhưng giờ đây, những gì cô nói đều là thật, sự thật.Cô cảm thấy mình phải làm như thế.Dù tương lai có thế nào thì hãy tha thứ cho quá khứ và giữ chặt lấy hiện tại. Vì tình yêu!

Bất chợt Hải Nam lao đến ôm cô đến nghẹn thở:

- Anh yêu em. Anh chưa dám nói điều này với em bao giờ. Anh biến mất vì anh sợ nếu là anh em, anh sẽ không thể ngày ngày nhìn em, đi cùng em khi tim đập rộn ràng và chỉ có hình ảnh em trong mắt. Một tháng qua anh đã đau khổ biết bao nhiêu. Vy à! Anh yêu em!

Hải Nam nắm chặt tay Hạ Vy.

- Coi như anh tỏ tình trước đấy nhé!

- Tại sao?

- Vì em mới chỉ nói Ti amo.

- …

- Giờ em nói “Em yêu anh”, người Việt nói tiếng Việt đó nhé!

Anh tươi cười cốc đầu cô rồi nhoài người sang đặt khẽ một nụ hôn lên mắt cô. Chuyến bay từ Rome yên bình hạ cánh xuống Hà nội, nơi có hai người mẹ chung đang chờ đợi với nụ cười và ánh mắt tràn lệ nhưng rực lên niềm hạnh phúc…

Cô không thể tìm được anh nếu như anh đã muốn như thế. Tại sao anh phải làm thế? Nếu như có ai phải thất vọng về mẹ thì phải là cô chứ. Anh đã thất vọng đến thế à? Phải chăng anh buồn vì cách cư xử của người đàn bà ấy với cô? Cô ngồi lặng thinh giữa sân trường anh… Cảm giác thất bại tràn ngập! Rồi bỗng có một thứ gì đó chạy dọc qua, cô điện về nhà, xin số máy của mẹ Hải Nam…

***

Cô lục tung tủ quần áo của mình lên, cuối cùng cũng tìm được một bộ đồ ăn ý. Jean rách, áo khoác nâu hầm hố với cái mũ lưỡi trai đầy nghịch ngợm. Một con nhỏ ngổ ngáo hiện ra nhìn cô chằm chằm trong gương, trong đôi mắt nó có hình ảnh của Hải Nam, người nó yêu và quyết không thể để anh đi, chỉ vì sự cứng đầu của nó. Giờ nó mới hiểu rằng khi không thể làm gì đó thì người ta đã đủ đau khổ lắm rồi, đừng bao giờ xoáy vào đó để làm tổn thương họ và lấy lý do cho sự ương ngạnh của mình.

Đêm nhạc sinh viên quốc tế đầy ánh đèn nhấp nháy, sự nhộn nhịp trong trật tự của sinh viên. Cô đứng sau cánh gà, chỉ lẩm nhẩm một câu duy nhất như thần chú, chả phải mẹ bảo mình cứ nhắc đi nhắc lại điều gì thì điều đó sẽ thành hiện thực ư? “Anh ở đây anh nhé, anh ở đây anh nhé…

Cô ngồi thu chân lại, tự dưng thấy lạnh buốt vì lo lắng, cảm giác như bước vào phòng thi đại học, run rẩy và lo sợ. Liệu cô có làm được không? Cuối cùng MC cũng nói gì đó như tên Hạ Vy, cô bước ra trong sự cổ vũ nhiệt tình và những giai điệu đầu tiên của bài hát vang lên. Cô đứng sững trên sân khấu trong vài giây để tìm anh ở phía dưới. Nhưng không thể. Tiếng xì xào bắt đầu vang lên, những ánh mắt thắc mắc, ban nhạc im bặt. Cô cầm mic:

Em biết anh đang ở đây, anh đang nhìn em, nhìn con bé ngốc nghếch của anh trong bộ đồ hầm hố này. Anh không phải làm thế mà, không phải biến mất như thế mà. Em biết mình biến mất là sai rồi. Đôi khi, chỉ một lần mở lòng ra là trái tim lại tràn ngập yêu thương. Anh đã hát cho em bài hát này, giờ em hát cho riêng anh, không phải để từ giã mà để giữ chặt anh lại, mãi mãi. Em yêu anh. Và em đang giữ một lý do để có thể nói rằng Ti amo…”

Cô gào lên “Ti amo” và ra hiệu cho ban nhạc bắt đầu lại từ đầu:

"Người như bình minh rực sáng giữa bóng đêm vô tận

Những ngày ta lang thang trong cơn mê

Giờ lối ta đi sao lạnh lẽo vắng anh trên con đường vắng hát ca

Và bỗng giật mình thấy ta bồi hồi một nỗi nhớ mong…"

Hạ Vy hát hết trái tim mình, nhảy theo điệu rock cực chuẩn của ban nhạc. Cô hát không hay, tràng vỗ tay có lẽ cho ban nhạc. Hết bài hát, tóc bết lại vì mồ hôi, chân tay rã rời, cô đứng lặng chờ anh.

Một phút…

Hai phút…

Ba phút…

Từng tích tắc trôi qua nó như cảm nhận được trái tim mình đang đập rộn rã. Sự nhộn nhịp giờ không còn hiện diện, chỉ có những khoảnh khắc im lặng của một người chờ người mình yêu…

Hạ Vy lặng lẽ bước trên con đường dài về nhà, bằng linh cảm, cô biết anh ở đó, ở đêm nhạc. Nhưng anh không yêu cô, anh không muốn gặp cô, thế là hết.

- Em giữ bí mật gì để có thể nói Ti amo?

Cô lặng thinh, giọng anh như sáp nến đổ đầy suy nghĩ của cô, đông cứng hành động của cô, cô chỉ còn biết ngẩng lên, nhìn người con trai đứng trước mặt. Anh gầy đi và đen đi nhiều. Cô khóc:

- Vậy mà em nghĩ anh không bao giờ muốn gặp em nữa. Anh à, có phải vì anh buồn vì những gì mẹ đã làm nên anh mới như vậy không?

- …

- Tha thứ là điều dễ nhất mà chúng ta không nghĩ là mình làm được. Chỉ cần mở lòng ra thôi đúng không, vậy thì anh hãy là chính anh đi, là người đã khuyên em học cách tha thứ.

- Đó chỉ là một phần, từ khoảnh khắc hai người gặp nhau, anh đã biết anh sẽ không thể nói với em những gì anh cất giấu bấy lâu nay. Anh biết anh sẽ phải xa em mãi mãi… Anh sợ không thể làm được điều đó, dù có cố thế nào đi nữa… Anh… anh phải đi đây!

Hải Nam quay lưng bước đi. Cô đứng lặng yên, choáng váng, rồi gào lên:

- Anh chỉ là con nuôi thôi!

Cái bóng cao gầy đứng sựng lại.

- Em đã gọi điện cho mẹ anh, mẹ ruột em, vì em thấy lạ rằng anh hơn tuổi em. Điều đó là không thể. Mẹ em đã đi khắp nơi tìm dấu tích của em mà không được. Bà đã thấy anh ở một bến xe, đói rách, ướt nhép vì mưa. Không cầm lòng nổi, bà đã nuôi anh với hết tình cảm như mẹ của em bây giờ, hi vọng cuộc sống của em cũng thế.

- Em nhầm rồi, anh không phải là đứa con nuôi. Anh được sinh ra trong căn nhà ấy, lớn lên ở đấy.

Hải Nam phản đối.

- Anh có nhớ một lần anh thức dậy trong bệnh viện với cái chân băng bó và không nhớ gì không? Một vụ tai nạn khi anh đá bóng ngoài phố. Đó là lý do anh không biết và mẹ cũng không cho anh biết. Vì một đứa trẻ bị bỏ rơi thì không có gì đáng tự hào. Mẹ đã làm hết những gì có thể. Tha thứ thì không phải học, nó ở đây, trong trái tim mỗi người, chúng ta chỉ cần mở nó ra thôi…

Hạ Vy chỉ vào nơi trái tim đang đập mãnh mẽ của cô. Nức nở vì những cảm xúc trái ngược. Cô cũng không nghĩ là mình sẽ nói như thế, cô không nghĩ là sẽ tha thứ như thế. Nhưng giờ đây, những gì cô nói đều là thật, sự thật. Cô cảm thấy mình phải làm như thế. Dù tương lai có thế nào thì hãy tha thứ cho quá khứ và giữ chặt lấy hiện tại. Vì tình yêu!

Bất chợt Hải Nam lao đến ôm cô đến nghẹn thở:

- Anh yêu em. Anh chưa dám nói điều này với em bao giờ. Anh biến mất vì anh sợ nếu là anh em, anh sẽ không thể ngày ngày nhìn em, đi cùng em khi tim đập rộn ràng và chỉ có hình ảnh em trong mắt. Một tháng qua anh đã đau khổ biết bao nhiêu. Vy à! Anh yêu em!

Hải Nam nắm chặt tay Hạ Vy.

- Coi như anh tỏ tình trước đấy nhé!

- Tại sao?

- Vì em mới chỉ nói Ti amo.

- …

- Giờ em nói “Em yêu anh”, người Việt nói tiếng Việt đó nhé!

Anh tươi cười cốc đầu cô rồi nhoài người sang đặt khẽ một nụ hôn lên mắt cô. Chuyến bay từ Rome yên bình hạ cánh xuống Hà nội, nơi có hai người mẹ chung đang chờ đợi với nụ cười và ánh mắt tràn lệ nhưng rực lên niềm hạnh phúc…

Tác giả: Honey Pie - MC: Hiền Lương Lớn - Kỹ thuật: Hiền Lương Lớn - Biên tập: Hiền Lương Lớn